Điều ước trong thơ

Đã lâu rồi không viết nổi một bài thơ

Bỏ thói quen mang vu vơ vào giấy
Cứ thảng thốt sau mỗi lần thức dậy
Lại một ngày đã đến nữa rồi sao?

Lãnh Ngọc Bích
(Tôi làm thơ)

Khi cuộc đời chẳng giống ở chiêm bao
Thì thực tế... thơ không là gì cả
Ta đã sống bằng những ngày vất vả
Cuốn mình vào bao tất tả, lo toan.

Điều ước trong thơ

Có đôi lần thèm được như trẻ con
Sống đơn giản chỉ thương và ghét
Trên môi lúc nào cũng cười toe toét
Dù mới vừa ngã một cú thật đau.

Muốn một lần được như những vì sao
Ở trên cao và luôn tỏa sáng
Muốn một lần lời thơ đừng chán nản
Ta sẽ đem rao bán thử một lần.

Vài nét về tác giả:

Tin liên quan
  • Thoáng qua (07/02)
  • Tình muộn (06/02)
  • Chia tay để bình yên (05/02)
  • Bình thường thôi (02/02)
  • Yêu xa (01/02)
Mới cập nhật
Tin cùng ngày